Buổi sáng tại vùng ngoại ô phía tây Igwynt — Trường Saint Amanda.
Trong bộ đồng phục học viên Saint Amanda, Dorothy chậm rãi bước xuống xưởng chế tác ngầm của trường. Vừa mở cửa, cô thấy Aldrich đang ngồi thong thả trên ghế, nhâm nhi tách trà; có vẻ hôm nay ông không bận chạm khắc gì cả.
“Những ngày gần đây... thành phố dường như khá hỗn loạn, ta đoán thể nào cô cũng sẽ tới tìm ta lần nữa, cô Mayschoss.”
Nhìn cô gái tóc trắng trước mặt, Aldrich mỉm cười, đặt tách trà xuống. Trước lời nói mang vẻ thân tình của “ông lão nhân hậu” ấy, Dorothy chỉ nhún vai, kéo ghế ngồi xuống đối diện.
“Vào thẳng vấn đề nhé. Hôm nay tôi tới để nhờ ông giám định hai thứ. Đầu tiên là cái này.”
Vừa nói, cô rút ra một tờ giấy thô in chi chít hoa văn đỏ phức tạp. Aldrich cầm lấy, nhìn thoáng qua rồi nói ngay:
“Thứ này... phí giám định: ba mươi bảng.”
“Gì cơ? Trước đây ông chỉ lấy mười bảng thôi mà?” Dorothy nhíu mày than phiền.
Aldrich điềm tĩnh đáp:
“Phí giám định phụ thuộc vào độ hiếm của món đồ. Mà tấm phù chú cô mang tới hôm nay... không hề tầm thường đâu, cô Mayschoss.”
Lời nói thẳng thừng ấy nói lên tất cả: đồ càng hiếm, phí càng cao.
“Đúng là chặt chém...” Dorothy thầm lẩm bẩm, nhưng vẫn lôi ba mươi bảng đặt xuống bàn. Dù đắt hơn dự tính, vẫn còn rẻ hơn việc phải tiêu tốn ma thuật để thực hiện nghi thức giám định. Với vật phẩm phi huyền thuật, nhờ Aldrich vẫn kinh tế hơn.
“Đây là ấn kí nuốt chửng, được chế tạo bằng phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuon-sach-ma-thuat-bi-cam-cua-dorothy/4908314/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.