Đêm buông xuống Igwynt. Trong căn hộ nhỏ trên phố hướng dương nam thuộc khu thượng thành, Dorothy ngả người trên ghế sofa, chăm chú nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay mình – nơi ánh bạc mờ ảo đang khẽ run rẩy.
Chiếc nhẫn này vẫn luôn ở đó – kỷ vật mẹ cô để lại, người mẹ mà cô chưa từng gặp mặt.
Giờ đây, ánh sáng kỳ lạ phát ra từ nó khiến Dorothy không khỏi tò mò.
Cô hiểu rất rõ ý nghĩa của hiện tượng ấy:
chiếc nhẫn đang phản ứng với kỹ năng Giám Định của Cain – năng lực mới mà cô vừa lĩnh hội, cho phép nhìn thấy vật phẩm huyền thuật bằng mắt thường.
“Di vật của mẹ lại phát sáng sao? Vậy… đây là một vật phẩm huyền thuật ư?”
Ý nghĩ ấy khiến Dorothy kinh ngạc thực sự.
Cô chưa từng tưởng tượng rằng người mẹ chưa từng biết mặt của mình lại có thể để lại một thứ mang tính huyền bí như thế.
Điều đó có nghĩa… mẹ cô từng có liên hệ với giới Siêu phàm? Hay chính bà cũng từng là một Siêu phàm?
Nhưng nếu vậy, tại sao một Siêu phàm lại từ bỏ nghiên cứu ma thuật, cưới một thợ săn, rồi sống ẩn dật trong ngôi làng hẻo lánh? Nghĩ đến đây, Dorothy không khỏi bối rối.
Chợt cô nhớ lại lời Aldrich từng nói:
“Dorothy và Mayschoss — họ của hai người thật hiếm ở đất nước này. Cách phát âm nghe có vẻ… phương Đông.”
“Phải rồi,” Dorothy lẩm bẩm.
“Cả tôi và anh Greg đều mang tên lạ ở đây.
Dì Hannah từng bảo cha tôi học hành ít, nên chắc là mẹ đặt tên cho bọn tôi.
Nếu mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuon-sach-ma-thuat-bi-cam-cua-dorothy/4908274/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.