“Giao diện?”
Ngồi trước bàn học, Dorothy ngẩn người trước câu trả lời vang vọng trong tâm trí. Cô xoa thái dương, thầm suy nghĩ.
“Giao diện…? Bản chất của hệ thống là một ‘giao diện’? Nhưng là giao diện giữa cái gì với cái gì? Này, hệ thống, có thể giải thích rõ hơn về thứ gọi là giao diện này không?”
Dorothy tiếp tục hỏi trong đầu, nhưng lần này, không có phản hồi.
Cô chỉ đang nói chuyện với khoảng trống vô hình.
Sau khi thử đủ mọi cách diễn đạt mà vẫn vô ích, Dorothy đành tạm gác lại việc tìm hiểu bản chất hệ thống, chuyển sự chú ý sang điều cấp bách hơn — nghi thức thăng cấp.
Giờ cô đã biết rằng hệ thống có thể tiếp nhận lời cầu nguyện và ban chỉ dẫn, nên một ý nghĩ nảy ra trong đầu:
“Có lẽ… mình có thể thử được. Hơn nữa, mai lại là cuối tuần.”
Cô lẩm bẩm, rồi khép lại buổi nghiên cứu huyền thuật trong đêm.
Dorothy cất toàn bộ tài liệu cấm vào cặp, thay đồ ngủ, tắt đèn và lên giường.
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm chan hòa tràn qua cửa sổ. Dorothy tỉnh giấc sau giấc ngủ sâu, dụi mắt rồi bước ra khỏi phòng.
Phòng khách trống trơn — cô đã dậy muộn hơn thường lệ hai tiếng. Gregor hẳn đã đi làm.
Thời đại này hầu như chưa có khái niệm “nghỉ cuối tuần hai ngày”. Đa số nghề nghiệp đều phải làm quanh năm, chỉ nghỉ trong những ngày lễ tôn giáo.
Công việc của Gregor là một ngoại lệ: giờ giấc thất thường, khi thì về sớm, khi lại đi công tác nhiều ngày, đôi khi mới có được một ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuon-sach-ma-thuat-bi-cam-cua-dorothy/4908264/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.