Ôn Nhiên thật sự không nhớ hết, ánh mắt Bạch Tiểu Tiểu lóe lên, cô ấy ngắng đầu nhìn sang bên cạnh: “Mặc Tu Trần nhà cậu đi đâu rồi thế, sao không thấy anh ấy đâu?”
Ôn Nhiên nhìn theo ánh mắt của cô ấy, chỉ thấy Cố Khải, Ôn Cảm và Lục Chi Hành, không chỉ Mặc Tu Trần biến mắt mà ngay cả Lạc Hạo Phong cũng không thấy đâu.
“Có lẽ anh ấy đi ra ngoài, cậu có muốn ra ngoài hóng gió không, hoa ở khu vườn phía sau đang nở rất đẹp.”
“Được nhai”
Bạch Tiểu Tiểu nhanh chóng đồng ý, cô ấy cũng định đi ra ngoài để hít thở không khí, trong phòng này có quá nhiều người, không khí không tốt.
Nhà họ Cổ rất lớn, bên ngoài biệt thự có bãi cỏ trống, ao cá lớn, hai bên có hòn non bộ, vườn hoa ở phía sau biệt lập với hòn non bộ. Từ cổng trước bước vào, hương hoa ngào ngạt, nhưng lại không thể nhìn thấy những bông hoa đang nở ở đâu.
Ôn Nhiên đẩy Bạch Tiểu Tiểu ra khỏi phòng khách, đối mặt với khí lạnh ập đến.
“Sự chênh lệch nhiệt độ giữa bên trong và bên ngoài thực sự rất lớn.”
Qua ánh sáng mờ ảo, Bạch Tiểu Tiểu nhìn ngọn cỏ, bây giờ là mùa đông, cỏ vẫn xanh tươi, khi ngắm nhìn chúng sẽ khiến người ta cảm thấy thoải mái.
“Ừ, nhưng cũng không thấy lạnh, cậu có lạnh không Tiểu Tiểu?”
Ôn Nhiên đẩy Bạch Tiểu Tiểu đi về phía tay phải, từ đây đi vòng ra vườn sau gần hơn, vừa ra khỏi cửa đã ngửi thấy mùi thơm nồng của hoa.
“Không lạnh, tớ ở trong đó ngột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-truoc-yeu-sau-mac-thieu-sung-vo-thanh-nghien/620679/chuong-437.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.