Haiz tiếc cả nồi canh.- Nãy giờ cô chỉ nấu được canh thôi à?
- Ừ,món nào tôi cũng làm rất tâm huyết và tập chung nên chỉ làm một lần một món thôi.
- Thế này thì đến đem có khi chưa xong. Ngồi đấy đi tôi nấu cho.
- Nhưng… Anh biết nấu sao?
- Không biết,thử thôi.
Anh sắn tay áo lên,đeo cho mình tạp dề vào. Trước tiên là dọn đống canh đang tràn trề dưới sàn đã. Trong nồi còn sót lại chút nước,anh lấy thìa lên nếm thử một miếng chả nhẽ đồ cô làm cho anh lại bỏ uổng vậy sao?
Miếng canh vừa mới vào miệng,anh đã phải trợn chừng mắt,cô anh như có gì đó chặn lại,nó muốn chặn anh không được nuốt cái thứ đó xuống mình. Thìa anh nhỏ đấy thôi,nhưng mặn chát,mặn kinh khủng. Anh có thể ví nó như là anh đang ăn thìa muối chứ không phải thìa canh vậy.
- Cô có cho muối vào canh không?
- Có chứ,anh thiếu muối nhạt phèo. Tôi mới cho được 2-3… à không 3-4,à hình như là 5 thìa thôi.Chắc có mặn một chút,nhưng chưa có kịp thử nữa đã đổ rồi.
Anh mừng thầm là cô chưa thử chứ không sẽ nghi ngờ bản thân mất. Rồi anh dọn dẹp sạch sẽ và nấu ăn thôi.
Mở tủ lạnh anh lựa chọn những thứ mình cần thiết cho những món ăn mình làm. Anh tỉ mỉ chuẩn bị từng nguyên liệu,rửa sạch và để ra từng đĩa cho mỗi món.
Cô chú ý hết từ đầu đến cuối. Sao hôm nay cô cảm mến anh lạ thường,hay chỉ đang cảm mến người con trai trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-roi-moi-yeu/3363872/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.