Ây ây anh Lâm anh làm gì vậy?- Không gì,để tôi xem xem… Nào đi bệnh viện đã.
- Ây ây ấy…Anh điên à?
Cô vội vàng vùng tay rời khỏi hắn. Cái gì mà đến bệnh viện,cô đang khoẻ như trâu đây này.
- Anh bị điên à,tự nhiên đến bệnh viện là sao?
- Chứ… Chứ cô không bị bệnh à?
- Bệnh cái đầu anh,tự nhiên xồn xồn lên. Anh mới là người cần đi khám đấy!
- Thế… Mẹ bảo cô không ăn gì?
- À, tôi ăn với bạn bên ngoài. Mà mẹ anh cũng Lạ lắm, sáng mang cháo lên cho tôi, thuốc thang, nãy bảo tôi đi khám. Là sao ta?
- À à,không có gì
Hắn mắt đảo mắt nói lảng đi. Bà Lâm hỏi han cô như thế là do hắn chứ ai,ai bảo lúc sáng hắn bịa ra cô ốm làm chi. Mà may quá,cứ tưởng cô bị bệnh thật đang lo sốt sắng lên cả đây. Cô mặc kệ hắn rồi leo lên giường ngủ,hắn khẽ nhìn cô từ phía sau rồi lắc đầu cười chán.
Chiều hôm nay hắn cũng chọn làm việc ở nhà, nếu ở công ty thì chả biết bao giờ mới được về nữa. Đầu giờ chiều,bà Lâm có mang tô gà hầm lên,chút đầu có ngạc nhiên nhưng đâm lao phải theo lao thôi.
- Kiều Vy đâu rồi?
- Đang ngủ mẹ ạ!
Bà Lâm thở dài rồi bước vào phòng, đặt bát tô xuống bàn,tiến lại phía giường cô từ từ lay người. Đưa con mắt đang buồn ngủ mà mở dậy,thấy bà Lâm cô giật mình.
- Mẹ…mẹ ạ!
- Ừ,sao rồi con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-roi-moi-yeu/3355133/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.