" sao tôi có thể chắc chắn đây là sự thật được?"
Quế Trân cố giữ bình tĩnh, cô ta biết bản thâm hiện tại nên bình tĩnh để giải quyết mọi chuyện
" Chị có thể đi xét nghiệm lại"
Tiến Bình không hề có một biểu cảm nào là sợ hãi, anh ta nhàn nhạt nói
Câu nói này của anh ta mang hàm ý nếu cô ấy có xét nghiệm cả trăm lần thì kết quả vẫn như vậy
" Cậu muốn gì?"
Quế Trân càng tức giận thì tờ giấy xét nghiệm kia càng được vò nát hơn, cô không thể mất hết tất cả được, cô đã hi sinh nhiều đến vậy mà
" Tôi nghĩ với tình thế này chị có thể đoán được tài sản sẽ thuộc về ai đúng chứ? Tôi chỉ muốn chị giúp tôi nhanh lấy tài sản này hơn"
Tiến Bình đưa ra lời đề nghị, thực sự lời nói của anh ta rất thuyết phục
Tiến An không phải là con của Tiến Dũng thì làm gì có quyền lấy tài sản,Tiến Minh thì ngốc nghếch nếu có tài sản thì cũng không nhiều, chỉ đủ để ăn sung mặc sướng một đời, vậy có thể hiểu toàn bộ tài sản còn lại sẽ thuộc về Tiến Bình
Nhưng tại sao lại nhờ cô, tuy cô mưu mẹo trong việc này thật nhưng chằng phải tài sản chắc chắn đã thuộc về anh ta rồi sao? Cần gì đến cô
" Tôi cần thời gian suy nghĩ "
Nói xong Quế Trân cũng đi thẳng vào nhà, tâm trạng cô hiện tại đang rối như tơ vò, cô cần phải tịnh tâm suy nghĩ lại mọi chuyện
Tiến Bình nhìn theo cô ta trên môi nở nụ cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-phai-chong-ngoc/237660/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.