Nghe thấy giọng nói kinh ngạc từ cánh cửa, Lục Minh và Mỹ Lệ đều quay ra nhìn. Lục An đôi mắt tròn vo khuôn miệng không ngậm được há to ra vì ngạc nhiên.
“ Cậu đến đây làm gì? ” Lục Minh hơi nghiêm mặt nhìn đứa em trai đang đứng ở cửa
Lục An như hoàn hồn giờ cậu ta mới tập chung vào câu hỏi Lục Minh “ Này anh có nhầm không? Anh là người bảo em hằng ngày đến dọn dẹp căn nhà này mà! ” cậu ta bất bình lên tiếng.
“ Có gì nói sau đi ” Lục Minh gạt đi lời nói, anh bế Mỹ Lệ vào phòng ngủ đặt cô xuống “ Cô nghỉ ngơi đi, chân đang bị thương đừng đi đi lại lại nhiều ” giọng nói nhẹ trầm ấm vang lên.
“ Được! ” Mỹ Lệ hơi ngại xoay người
Lục Minh rời phòng bước ra ngoài Lục An như bức tượng gỗ điêu khắc anh ta thậm chí còn không đặt vào trong tấm mắt “ Này em là em trai anh đấy? Có thể coi như thấy em đang tồn tại ở nơi này được không? ”
“ Đó cậu đang tồn tại còn gì ” Lục Minh lấy chìa khoá bước ra xe
Không quên quay lại dặn Lục An “ Nhớ trông chừng cô ấy, đừng để cô ấy ngủ quá sâu ”
“ Bảo bối của anh sao lại bảo em trông ” Lục An tiến gần
Đôi mắt như hố sâu cắm chặt vào khuôn mặt Lục An, anh ta cảm giác hơi rợn người giơ tay ra hiệu “ Được em sẽ trông cô ấy cẩn thận anh yên tâm ”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-cung-anh-da-den/2916741/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.