“ Mẹ, mẹ ơi …… mẹ tỉnh lại đi ” Lục Minh gào thét trong sự vô vọng, người mẹ nằm trên giường giờ đã nguội lạnh từ bao giờ.
“ Bác Hinh đưa thằng bé đi chỗ khác ” ông Lục lên tiếng
Bác Hinh không thể làm gì khác đành bế đứa nhóc mười mấy tuổi chạy ra khỏi căn phòng lạnh như băng, cơ thể phu nhân đã lạnh bà ấy đã chọn cách tự sát để giải thoát bản thân.
Bóng dáng mẹ năm đó vẫn luôn in sâu trong tâm trí Lục Minh, đây cũng là nỗi ám ảnh đến giờ mà Lục Minh vẫn chưa thể bước ra được. Nhìn thấy tình hình hôm đấy khiến Lục Minh không còn tỉnh táo, nếu Mỹ Lệ xảy ra chuyện gì bản thân Lục Minh sẽ không thể sống được nữa!
Cảm giác ôm cô vào lòng không bao giờ buông, muốn cô mãi mãi bên cạnh anh ……
Mỹ Lệ giờ đã nằm ngủ ngon trong lòng anh, mỗi lần mở mắt Lục Minh sẽ được thấy mùi hương của loại gỗ trầm vang vọng quanh mũi.
Mùi hương đặc trưng của Mỹ Lệ, mùi hương như sự an toàn khiến cho Lục Minh an tâm đi vào giấc ngủ.
….
“ Các ngươi sẽ không thể bắt ta được lâu đâu, ta sẽ sớm ra ngoài gặp hắn Lục Minh …. Âhhahahha ” ông ta giờ như phát điên, gương mặt sưng vù lên vì bị đánh.
Lục An ngán ngầm lắc đầu, Lục Minh vừa xuất hiện ánh nhìn ông Lý chỉ tập chung vào anh “ Tên họ Lục kia ngươi…”
Lục Minh trừng mắt nhìn chằm chằm ông ta “ Ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-cung-anh-da-den/2916229/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.