Trong lúc ông Nhẫn đang vui vẻ hưởng thụ cảm giác khoác cảm của sự sung sướng xong đôi lúc lại lo lắng suy nghĩ, thì trái ngược lại với ông ta Lục Minh lại đang không bận tâm một việc gì ngoài kia chỉ chết chìm trong khoảng khắc này.
Ôm cả thế giới trong lòng, thỉnh thoảng chợt mở mắt cảm nhận được hơi ấm đưa qua cơ thể khiến anh an tâm ngủ tiếp. Anh nguyện đắm chìm mãi mãi không rời, thời khắc này vô cùng quý giá.
Ánh nắng sớm mai, chiếu vào khe cửa sổ phòng ngủ, bên ngoài nơi đường phố xe cộ đang chen chúc nối đuôi nhau. Tiếng còi inh ỏi vang cảnh bên ngoài cũng chẳng thể đả động được bầu khí ấm cúng bên trong căn phòng.
Lục Minh chợt tỉnh giấc anh ôm Mỹ Lệ chặt hơn, vết thương ở đầu có cảm giác nhói nhưng khi nhìn thấy cô cơn nhói ấy chẳng còn cảm giác. Vén mái tóc dài sau tai để lộ gương mặt thanh thoát nhẹ nhàng nhưng trên gương mặt cô điểm giống anh nhất là đôi mắt, xảy ra chuyện gì đôi mắt ấy sẽ thể hiện rõ tất cả.
Mỹ Lệ hơi nheo mắt tỉnh giấc, đôi mắt cô chớp chớp mấy lần mới nhìn rõ được mọi thứ trước mặt. Gương mặt góc cạnh cùng sống mũi cao làm cô mê đắm. Lục Minh xoay người liếc nhìn cô, Mỹ Lệ bối rối đôi mắt cố tỉnh táo rời đi.
Đôi tay ôm lấy cô từ phía sau, không để cô rời khỏi “ Anh sao vậy? Anh không dậy đi làm sao? ” cô vỗ vỗ tay anh.
Lục Minh áp mặt vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-cung-anh-da-den/2916215/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.