Không lẽ cậu ta thật sự đã biết chuyện của Mỹ Lệ rồi sao? Cậu trợ lý nói vậy chắc chắn Lục Minh đã biết chuyện gì.
Năm đó Mỹ Lệ xảy ra chuyện, chị Thanh còn đang bị điều đi nơi xa. Nhưng khi chứng kiến cảnh tượng đêm đó chị Thanh lại day dứt đến tận bây giờ, nếu không phải lần đó chị Thanh đồng ý lời mời để Mỹ Lệ đi thì bây giờ không bị giằn vặt như vậy.
Dù Mỹ Lệ không trách chị nhưng bản thân chị Thanh không thể nào quên được, khi nhận được cuộc gọi từ Mỹ Lệ chị nhanh chóng đến khách sạn. Bước vào căn phòng bừa bộn, quần áo của em ấy đã bị ông ta xé rách vứt vào một góc. Bản thân Mỹ Lệ ôm lấy thân mình gương mặt lấm lem nước mắt.
Sự bất lực vô vọng bao trùm đôi mắt ngây thơ năm nào, khoảng thời gian đó đôi mắt em ấy chưa bao giờ có tia sáng nào nhưng từ khi gặp cậu Lục Minh kia đôi mắt ấy hiện lên tia sáng sự hi vọng cứu rỗi bản thân khỏi cơn ác mộng.
Chính vì vậy chị Thanh cũng không muốn chia cắt cậu ta nhờ cậu ta mà Mỹ Lệ mới có lại nụ cười năm nào! Thôi được hi vọng cậu đừng làm gì quá đáng, tôi biết được cậu đối xử với em ấy chỉ là lợi dụng thì chính tôi sẽ không tha cho cậu.
Tin nhắn được gửi đi, chị cũng không rõ cậu ta có đọc hay không? Chị Thanh sẽ dùng hết khả năng bản thân có để bảo vệ em ấy.
……
Mở gmail, hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-cung-anh-da-den/2915790/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.