Bạch Khuynh nghe thấy cũng chỉ cau mày, nhìn đạo diễn nói: "Đạo diễn, ông không đùa đó chứ? Ông định tìm một người trong đám bọn họ?"
Đạo diễn nhìn Bạch Khuynh, lắc đầu nói: "Không đùa, mấy người các cô cậu vào phòng hóa trang, để nhân viên trang điểm lại cho các cô cậu rồi ra đây."
Phó đạo diễn cũng xấu hổ, cuối cùng phải đành gật đầu một cái rồi dẫn hàng người ra khỏi phòng họp.
Trong phòng hóa trang, Tô Nhan ngồi trước gương nhìn nhân viên trang điểm nói: "Chị... chị cứ làm đơn giản thôi, cho có lệ là được rồi."
Nhân viên trang điểm hơi bất ngờ, nhìn gương mặt tinh xảo của Tô Nhan hỏi: "Sao thế? Em không muốn đóng phim? Nếu chọn trúng em thì em có thể phát tài rồi."
Đương nhiên Tô Nhan biết đây là cơ hội ngàn năm có một, nhưng làng giải trí rất phức tạp, cô không muốn bước chân vào đó.
"Không muốn, vậy nên chị chỉ cần làm qua loa là được rồi."
Nhân viên trang điểm nhìn cô không nói, chỉ cười cười rồi gật đầu.
Nửa giờ sau, Tô Nhan mở mắt nhìn mình trong gương, kinh ngạc hồi lâu, từ từ nhìn sang nhân viên trang điểm, nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ cộng thêm hài lòng của chị ta.
"Chị, chị làm vậy là sao chứ?"
Nghe vậy, nhân viên trang điểm nhíu mi.
"Sao là sao? Cô đang chất vấn tính chuyên nghiệp của tôi?"
Tô Nhan chỉ đành cười khan hai tiếng, dĩ nhiên cô không dám chất vấn tính chuyên nghiệp của chị ta, làm qua loa cũng đã đẹp đến vậy, nếu dốc hết toàn lực không phải muốn biến cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-chui-tong-giam-doc-xin-binh-tinh/551294/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.