"Đẹp mắt không?" Trình Tự Cẩm híp hai tròng mắt nhìn chằm chằm vào cô gái đang sững sờ nhìn mình, trầm giọng hỏi.
"A?" Tô Nhan lấy lại tinh thần, chống lại đôi mắt đen của Trình Tự Cẩm rồi lập tức dời tầm mắt, mấp máy môi, mở miệng nói với anh ta.
"Tổng giám đốc Trình, anh thích tôi?"
Trình Tự Cẩm nghe cô nói thì có vẻ sửng sốt, ngây người trong chốc lát, điều này khiến trong lòng Tô Nhan hiểu rõ, xem đi, anh ta không hề thích cô, vậy là được rồi.
Vậy mà, không đợi anh mở miệng nói chuyện, Tô Nhan đã tiếp tục: "Nếu tổng giám đốc Trình đã không thích, vì sao còn phải giữ lại đoạn hôn nhân không có bất kỳ ý nghĩa nào này chứ, trói buộc lẫn nhau, không, không đúng, nói đúng ra, người bị trói buộc chỉ có mình tôi, anh không hề thiếu phụ nữ, nhưng tôi thì không được, tôi là một cô gái, không cha không mẹ, sớm muộn gì cũng phải lập gia đình, sinh con, sống một cuộc sống bình thường, nhưng nếu tổng giám đốc Trình không chịu ly hôn, những thứ này đều không thể thực hiện được."
Nói đến đây, Tô Nhan dừng lại một chút, còn cố ý chờ phản ứng của Trình Tự Cẩm, sau khi phát hiện anh ta không tỏ vẻ gì thì mới nói tiếp.
"Cho nên, tổng giám đốc Trình, anh đồng ý ly hôn đi được không, đối với anh hay với tôi thì nó đều là sự lựa chọn đúng, anh cứ yên tâm đi, lúc đầu anh đã tài trợ cho em trai tôi, đại ân đó tôi chắc chắn sẽ ghi nhớ, Tô Nhan tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-chui-tong-giam-doc-xin-binh-tinh/551288/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.