Hai ngày trôi qua, Tô Nhan luôn phải sống trong trạng thái cảnh giác cao độ, hơn nữa đôi lúc cô còn cảm thấy đang Bạch Khuynh nhìn mình như có điều suy nghĩ.
Chẳng lẽ cô ta đã phát hiện ra gì rồi?
Bằng không sao cô ta lại luôn nhìn mình bằng ánh mắt không thể giải thích được như thế?
"Bạch tiểu thư, tháng sau cô phải đến Mauritius để quay phim." Tô Nhan nhìn Bạch Khuynh, nhẹ giọng nói.
Bạch Khuynh ngẩng đầu bình tĩnh nhìn Tô Nhan hồi lâu mới chậm rãi mở miệng: "Mauritius?"
Tô Nhan gật đầu, nhìn lịch trình trong tay nói: "Đúng vậy, sau khi bộ phim này kết thúc, cô có hai ngày nghỉ ngơi, sau đó phải đi Mauritius, nếu cô cần thêm gì nữa thì có thể nói cho tôi biết, tôi sẽ giúp cô chuẩn bị."
Bạch Khuynh lắng nghe, gật đầu một cái, nhìn móng tay mình với vẻ không yên lòng, nói: "Phải đi bao lâu?"
"Bảy này, là một quảng cáo quay trên bãi biển."
"Ừ, tôi biết rồi, tôi không cần gì cả, nghĩ ra thì sẽ nói cho cô biết."
"Được, tôi biết rồi." Nói xong, Tô Nhan đóng tập tài liệu lại, vừa ngẩng đầu đã thấy Bạch Khuynh vẫn đang nhìn mình, điều này càng khiến cho Tô Nhan thêm xác định suy nghĩ trong lòng, khóe miệng không khỏi co rút, cuối cùng vẫn không nói gì, bời vì có nói nhiều cũng vô ích.
"Vậy tôi đi trước."
Bạch Khuynh gật đầu một cái, nhìn bóng lưng Tô Nhan đi khỏi, hai tròng mắt hơi híp lại, hai ngày nay cô đã tìm người theo dõi Tô Nhan, lại không phải hiện chút khả nghi nào, hơn nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoi-chui-tong-giam-doc-xin-binh-tinh/551283/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.