Dận Chân quả nhiên giữ lời, chưa đầy hai ngày sau hắn đã mang theo Thục Lan đến bờ sông câu cá. Điều duy nhất khiến Đông Thục Lan khó hiểu là Tứ Tứ chỉ dẫn theo một mình nàng chứ không tổ chức như một hoạt động tập thể. Ông trời ơi, nàng hoàn toàn có thể tưởng tượng được sắc mặt của đám nữ nhân sau khi nghe tin, vì cuộc sống yên ổn trong tương lai, có vấn đề gì cần thiết phải hỏi ngay.
“Bối lặc gia, thiếp thân tưởng đây là hoạt động tập thể.”
“Nàng không thích chỉ hai chúng ta ra ngoài chơi sao?” Dận Chân quăng cho Thục Lan một cái liếc mắt.
“Ta thích một cuộc sống yên ổn hơn.” Thục Lan lầu bầu tự nói.
Giọng nàng tuy nhỏ nhưng vẫn bị người nào đó nghe thấy được, mặt Dận Chân hiện vẻ không vui: “Có ý gì?”
“Không có.” Người nào đó vội lắc đầu, nói sai rồi. Có lẽ Tứ a ca chỉ mang ý tốt mà thôi, không khí vui vẻ đều bị nàng phá hỏng hết cả. Dù sao đi cũng đi rồi, bây giờ mới lôi vấn đề này ra bàn cũng chẳng giúp được gì. Nghĩ vậy mỗ Lan vội vàng lái sang chuyện khác: “Kĩ thuật câu cá của bối lặc gia thế nào?”
“Tốt hơn nàng. Có muốn nhân cơ hội này học câu cá luôn không?”
Người nào đấy chỉ lắc đầu: “Thiếp thân chịu trách nhiệm ăn là được rồi.”
Chu Lan Thái đi phía trước bỗng dưng lảo đảo, thành công nhận được một cái nhìn khinh bỉ từ phía Lỗ Thái. Hắn có chút không phục, nhịn không được lên tiếng: “Nếu như thứ phúc tấn muốn ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-sau-gao-cua-mot-sach-o-thanh-trieu/560300/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.