“Viện quân tới rồi sao? Ai là thủ lĩnh?” Sau khi Dận Chân trở lại liền cấp tốc hỏi thăm. Thế nhưng hắn lại không hề bắt gặp phục sức của bất kì một đội quân nào khác. Hả? Thực ra có hai người không mặc quân phục, hơn thế nữa còn là nữ nhân! Dận Chân hơi nheo mắt lại: “Đông Giai Thị Thục Lan, ngươi không ngoan ngoãn ngồi trong xe ngựa mà chạy đến đây làm cái gì?”
“Hồi bối lặc gia, thiếp thân vừa mới nhớ ra mình có mang theo hỏa súng cho nên muốn mọi người xem có thể dùng vào việc gì không. Thiếp thân cũng đang định trở lại xe ngựa.” Đông Thục Lan khẽ nhún gối. Ngẫm lại Tứ Tứ trước kia từng là một vị tướng quân, từng lên chiến trường từng trải những trận chiến ác liệt, nếu như ngay cả một chận tranh đấu bé tẹo như thế này cũng không đối phó được thì mặt mũi của hắn biết để đi đâu. Phải biết rằng hắn đường đường là thống lĩnh của hồng kỳ, không thể nào kém cỏi như vậy, xem ra chín phần đây chỉ là chủ ý riêng của Chu Lan Thái. Nghĩ tới đây, để biểu đạt sự bất mãn của bản thân, Đông Thục Lan quăng một cái nhìn sắc lẹm về phía Chu Lan Thái đang ở cách đó không xa.
“Vậy chuyện vừa rồi…là ý kiến của ai?”
“Là của Tào Tham tướng. Thiếp thân chỉ đem hỏa súng đến mà thôi.” Đông Thục Lan vội cướp lời, nàng biết Chu Lan Thái cơ trí, sẽ không nói lung tung, có điều cái tên Tào Cái Gì Đó Nho kia thì không biết được.
“Không…” Tào Thụy Nho vừa định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-sau-gao-cua-mot-sach-o-thanh-trieu/560293/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.