Thời gian vui vẻ vẫn luôn rất ngắn ngủi, hình ảnh Hoằng Huy mặc áo đỏ đáng yêu, ôm đèn lồng bánh trôi chơi đùa khắp nơi vào tiết nguyên tiêu vẫn còn rõ mồn một trước mắt vậy mà không đầy hai tháng sau, một cơn bạo bệnh đã đoạt đi sinh mạng nhỏ bé ấy. Người người không khỏi cảm thán thế sự vô thường. Cả phủ Tứ bối lặc bị bao trùm trong một màu đau thương buồn bã, theo lời miêu tả của bạn học Đông Thục Lan thì phủ Tứ bối lặc tối như mực, bầu trời đầy mây đen, thỉnh thoảng lại có sấm vang chớp giật, một vài khu vực còn có thể trút mưa.
Việc Hoằng Huy ra đi là một đả kích khổng lồ đối với phúc tấn Ô Lạp Nạp Lạt Thị, theo như những gì Tiểu Thúy kể thì phúc tấn trở nên nghiêm nghị lạ thường, động một chút lại trách mắng hạ nhân. Thục Lan nghe xong gật đầu, việc này cũng dễ hiểu, nàng cần tìm cách nào đấy để trút đi nỗi đau thương của bản thân. Vì vậy Đông thứ phúc tấn cũng tiện thể nhắc khéo tiểu nha đầu của nàng, bây giờ đang là thời kì vô cùng nhạy cảm, phải đối nhân xử thế cẩn thận, nhất định không được tự đưa miệng lên trước họng súng, nếu động đến trắc phúc tấn thì nàng còn có thể nói đỡ mấy câu, nhưng nếu mạo phạm phải phúc tấn hay bối lặc gia thì chính là tự mình tìm chết không nghi ngờ. Tiểu Thúy vội vàng gật đầu đáp lời.
Mãi đến khi đại nha hoàn Thúy Châu mà phúc tấn tín nhiệm nhất bị thương, đến tận cửa cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-sau-gao-cua-mot-sach-o-thanh-trieu/560288/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.