Đêm hôm đó Dận Chân nghỉ lại ở Hinh Thần uyển. Vào lúc người nào đó mới gặp Chu Công được nửa đường, đang cực kì mệt mỏi thì Tứ a ca lại mở lời hỏi chuyện. Rõ ràng hắn đã khám phá được lúc thần trí mỗ Lan mơ hồ thì mồm miệng cũng lơi lỏng, dễ dàng moi tin hơn.
“Thái tử giờ đã bị phế, nàng thử đoán xem người nào sẽ lên thay?” Dận Chân đem tiểu nữ nhân bên cạnh ôm vào lòng, kề sát tai nàng hỏi nhỏ.
Hơi thở khi hắn nói chuyện không chỉ thổi vào tai Thục Lan đến ngứa ngáy mà còn khiến cho nàng không sao ngủ yên được. Nàng giơ tay lên gãi gãi tai, “Phế rồi thì không lập(*) lại được chắc?” Giọng nói vô cùng mất kiên nhẫn, “Mặc dù đấy là chuyện có một không hai nhưng cũng là lần đầu tiên, không phải sao?!”
(*) Trong “lập Thái tử”.
“Ý của nàng là…”
“Xem ra ngài cũng không thích học lịch sử giống tiểu Thập Lục.” Thục Lan nhắm mắt lại, nói rất quả quyết, “Ngài tốt nhất nên đến thỉnh giáo phúc tấn đi, dù sao nàng ấy trước đây cũng từng làm nữ quan.”
Dận Chân vô cùng bất đắc dĩ lấy tay xoay mặt của nàng lại, dùng sức hôn một phát vào cái miệng đang lải nhải liên tục kia: “Lạc đề rồi.”
Nàng khẽ mở đôi mắt mờ mịt, ngáp lớn một cái rồi nhắm luôn mắt lại, bĩu môi: “Không lạc đề đâu. Trong lịch sử người nào chẳng giống người nào: lúc chưa lên làm Hoàng đế thì mưu toan chiếm đoạt ngôi vị, không cần biết bản thân có đủ năng lực hay không, đến lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-sau-gao-cua-mot-sach-o-thanh-trieu/560284/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.