Ngày hôm đó, một nhà Khoa Đại tới phủ Tứ bối lặc chào từ biệt. Lúc này Khang Hi đã xuất phát đi tuần du nơi biên cương, Tứ a ca lại phải mò mẫm sớm khuya, ngâm mình trong đống tấu chương, vì nước phân ưu. Hộ tống một nhà Khoa Đại còn có nữ quyến Đông phủ, trên danh nghĩa có thể coi là trưởng bối của Thục Lan, bọn họ đã từng tới vài lần nên cũng xem như là khách quen. Phúc tấn trước đãi trà tiếp khách, sau lại để cho đại tổng quản phái người tới Hinh Thần uyển báo cho Thứ phúc tấn biết.
Nghe xong thông báo, Đông Thục Lan bĩu môi, nàng đã sớm đoán rằng bọn họ sẽ chờ đến lúc Hoàng thượng ra khỏi kinh thành, sau khi cho người thăm dò thời gian Tứ a ca không có trong phủ mới dám đến. Nhưng mà nữ quyến Đông phủ tới làm gì, chẳng lẽ cũng muốn rời kinh cùng a mã? Thục Lan đảo mắt, đáp: “Ngươi trước hết về báo rằng ta rửa mặt trang điểm một lát rồi sẽ tới, tiếp đó thì gọi riêng Đại tổng quản đến chỗ ta một chuyến.”
“Dạ.”
“Thứ phúc tấn có gì sai bảo?” Tổng quản đại nhân vội vã chạy tới, không dám chậm trễ.
“Khoa Nhĩ Khắc, bây giờ ngươi có thể giúp ta tìm một người cơ trí, viết chữ nhanh tới đây được không?”
Khoa Nhĩ Khắc nghĩ một lát rồi đáp: “Hôm nay Đại Nhi Cách làm việc thay gia nên không tiến cung, bây giờ vẫn còn đang trong phủ.”
Mắt Thục Lan sáng lên, có người quen chính là tốt nhất, dễ nói chuyện, dễ giao việc. Nàng vội nói: “Bảo hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-sau-gao-cua-mot-sach-o-thanh-trieu/560282/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.