Kết thúc trận tỷ thí, hoàng đế Khang Hi chỉ hôn, định ra ngày lành, nhưng lại không phong thưởng gì cho Đông Giai Thị Thục Lan. Điều này khiến Thục Lan hơi bất an, nàng lén nhìn Tứ bối lặc và phúc tấn một cái, vừa rồi có phải nàng hơi quá đà không? Hoàng thượng mất mặt rồi sao? Hẳn là Khang Hi đế sẽ không dễ giận như vậy đâu. Phong thưởng thì chỉ là chuyện nhỏ, lần này phủ Tứ bối lặc coi như là tai bay vạ gió, ý niệm duy nhất trong đầu Đông Thục Lan lúc tỷ thí là cố gắng hết sức để bảo đảm cả nhà được bình an vô sự, không có thương vong đáng tiếc. Ô Lạp Nạp Lạt Thị lại không lo lắng gì, vỗ tay Thục Lan an ủi, làm nàng yên tâm hơn. Gánh nặng trên vai phúc tấn giờ đã biến mất, công chúa cuối cùng đã được gả vào phủ Đại bối lặc, muốn gây sự thì cũng chẳng đến lượt nàng lo.
Trên xe ngựa, phúc tấn Ô Lạp Nạp Lạt Thị tò mò hỏi: “Thục Lan à, sao muội lại nghĩ đến việc sưu tập lời chào hỏi của mấy chục nước?”
“Thật ra…là muốn dọa người thôi.” Đông Thục Lan xấu hổ nói.
“Hả?”
“Không phải hôm nay rất nhiều người bị muội hù dọa sao?”
“Muội còn dám nói.” Ô Lạp Nạp Lạt Thị nghĩ đến cảnh tượng ngay cả bối lặc gia cũng không giấu được vẻ kinh ngạc lúc ấy mà cảm thấy buồn cười, đã lâu rồi không thấy gia có vẻ mặt đó.
“Hoàng thượng sẽ không vì hôm nay xấu hổ mà…” Đông Thục Lan vẫn không yên lòng, đối với những chuyện phức tạp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-sau-gao-cua-mot-sach-o-thanh-trieu/560278/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.