Khi Khang Hi bước lên bục cao xem xét đài thi đấu, tất cả văn võ đại thần cùng nhóm binh lính cầm tinh kỳ đều quỳ một chân trên đất, hạ nhân, nô tài thì hai gối chạm đất, tung hô vạn tuế, thanh thế thật sự to lớn.
“Đứng lên đi.”
Đợi đến khi Khang Hi an tọa mọi người mới rối rít trở về chỗ ngồi. Sách Ngạch Đồ tiến lên một bước, tuyên bố trước mặt mọi người những hạng mục sẽ tỉ thí ngày hôm nay. Đông Thục Lan lúc này mới bắt đầu len lén quan sát bốn phía, đầu tiên là vị trí thượng tọa, chính là người được hậu nhân ca tụng là “thiên cổ nhất đế” – Khang Hi đại đế. Thật đáng thương cho nàng, xuyên không đến Thanh triều lâu như vậy rồi mà đến tận bây giờ mới được tận mắt nhìn thấy “Lư Sơn chân diện mục(*)” của Khang Hi gia. Trước kia thì vì thân phận nên không đủ tư cách để vào cung tấn kiến, thực ra bây giờ cũng không đủ tư cách, cho nên ngay cả Đức phi nương nương – mẹ chồng trên danh nghĩa, nàng cũng chưa từng may mắn được gặp mặt một lần. Mà lần tiếp kiến duy nhất sau khi Khang Hi gia đi “dựa tường nghe lén” bị phát hiện cũng là nàng phủ phục trên mặt đất thỉnh an, chỉ dám nhìn đôi giày thêu tay tinh sảo kia của Khang Hi cùng vạt long bào rủ xuống phất phơ, đâu dám ngẩng đầu. Vì vậy, hình tượng Khang Hi gia ở trong đầu Đông Thục Lan từ trước tới nay đều là lấy lời kể trong sách vở làm mẫu, ngẫm lại, con cái Khang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-sau-gao-cua-mot-sach-o-thanh-trieu/560266/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.