Loại thịt dê tươi vừa mổ thế này, chỉ cần nước dùng ninh đạt là được. Những thứ còn lại cho vào bát, chan nước canh đang sôi ùng ục lên, hành lá xanh non và rau mùi xanh mướt theo làn nước dùng trắng sữa xoay một vòng trong bát rồi lại nổi lên, hương thơm tự nhiên ấy c.uộn trào tứ phía.
Lúc Lục Tĩnh tới nơi, vừa hay gặp ông chú Bảy xách muôi lớn quát một tiếng:
“Xong rồi! Ăn đi!”
Mọi người ùa cả vào bếp, trong đầu bà chữ “giảm cân” chỉ do dự đúng một giây, sau đó lập tức bị xô tan tành.
Rồi bà ôm luôn cái chén lớn gần nhất.
Nhiều rau thế này, thịt dê lại toàn nạc, chắc cũng không ảnh hưởng giảm cân đâu nhỉ? Lục Tĩnh vừa rơi nước mắt vừa ăn, cải thảo ngọt thanh vừa vào miệng, lập tức cúi đầu ăn không ngẩng lên nữa.
Trong phòng livestream, mọi người trơ mắt nhìn cả đám tranh nhau ăn, nước mắt ghen tị hóa thành chữ, “a a a a” quét kín cả màn hình. Tối nay gần một triệu lượt xem, không một ai giảm cân thành công.
Đợi Tống Đàm từ trong nhà bước ra nhìn một cái, không khỏi sững người:
“Sao mọi người không vào phòng ăn mà ăn?”
Một đám già trẻ lớn bé ngồi xổm dưới hiên, người thì ngồi thành hàng, người thì tụ thành vòng. Ngay cả Lục Tĩnh ăn diện bóng bẩy nhất cũng như vậy, dường như bưng chén lên rồi thì chẳng ai chịu bước thêm hai bước sang phòng ăn bên cạnh.
Thời gian như quay ngược về hai ba chục năm trước, khi đó một ngày làm lụng xong, Ngô Lan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5265131/chuong-1522.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.