Cha của Dương Chính Tâm đúng là không hổ danh làm ăn lớn.
Trời ạ, hiệu suất phải gọi là cao ngất trời, làm việc gọn gàng nhanh gọn, khí thế ào ào.
Từ Hoa Thành tới Vân Thành hơn bốn tiếng lái xe, từ Ninh Thành tới Vân Thành cũng hơn bốn tiếng. Tống Đàm và Lục Xuyên vừa về tới nhà, còn chưa kịp ngồi được mấy phút, ngoài cổng đã vang lên tiếng xe tải gầm rú ầm ầm.
Chiếc tới trước là một xe con.
Tài xế đ.á.n.h xe gọn gàng dừng trước cổng, rồi từ hàng ghế sau thò ra một gương mặt hơi quen quen. Đối phương cười rất nhiệt tình, da ngăm đen, gương mặt tròn trịa còn có hai lúm đồng tiền, trông vừa thân thiện dễ mến, vừa thật thà chất phác.
Không phải nói quá, rất giống Dương Chính Tâm!
Còn lão Dương thì hoàn toàn không khách sáo, trực tiếp nói với Ngô Lan đang đứng ngoài cùng:
“Chị dâu à, tiểu Dương nhà tôi ở đây làm phiền rồi, mấy xe nông cơ phía sau dỡ hàng ở đâu thì tiện?”
Mọi người đều sững sờ, không nói nên lời.
Không phải chứ, mấy xe liền đấy!
Rốt c.uộc các người mang tới bao nhiêu máy vậy?!
c.uối cùng vẫn là Tống Đàm đứng ra sắp xếp:
“Cảm ơn chú ạ! Cháu dẫn mọi người lên núi nhé, bên đó có xưởng và kho, để nông cơ ở đó tiện hơn.”
“Được được được!”
Đối phương cũng vui hẳn lên, rõ ràng rất thích kiểu quyết đoán dứt khoát này, lập tức xuống xe mở cửa cho cô:
“Cháu chỉ đường đi.”
Nói thật, với ngoại hình như thế này mà có thể làm ăn lớn đến vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5229855/chuong-1510.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.