Màn phát biểu chấn động của Hoắc Tuyết Doanh dường như đã mở ra chương “say rượu” của buổi tối nay.
Đương nhiên, bản thân cô ta hoàn toàn không cảm thấy mình say.
Cô ta chỉ thấy rượu này thật ra khá ngon, vào miệng trơn mượt, không quá gắt; uống xong người cũng không choáng váng, chỉ là hai má nóng nóng, cơ thể có chút lâng lâng…
Nhưng cảm giác của cô ta thì chẳng có tác dụng gì.
Bởi vì rất nhanh, Trịnh Khúc đã đỡ cô ta ngồi xuống ghế sofa bên cạnh:
“Tuyết Doanh, hay là em ngủ tạm một lát đi.”
Tửu lượng có từng này mà còn vỗ n.g.ự.c nói tối nay nhất định phải nếm thử. Lúc nãy, khi kéo cô ta ra khỏi người Tống Đàm, cô ta bám c.h.ặ.t kinh khủng, làm anh ta mệt đến toát cả mồ hôi.
Thế nhưng Hoắc Tuyết Doanh chẳng có chút ý định ngủ nào. Cô ta chỉ mở to đôi mắt long lanh như nước, trông vô cùng tỉnh táo:
“Trịnh Khúc, bây giờ em chưa buồn ngủ. Anh cứ uống đi, uống xong em gọi xe hộ cho.”
Trịnh Khúc: ??? Không phải chứ? Rốt c.uộc là say hay chưa say đây? Nếu em say rồi, thì mấy lời nói linh tinh lúc nãy anh coi như chưa nghe. Còn nếu em chưa say, vậy câu nói ban nãy là có ý gì?!
Anh ta tự kiểm điểm lại bản thân trong chốc lát: với tư cách bạn trai, anh ta cũng đâu có tệ đến thế? Là chỗ nào còn chưa làm đủ tốt sao?
Trong khi đó, mặt mấy bạn học trong lớp ai nấy cũng phơn phớt đỏ, lúc này chỉ tay vào anh ta đang ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5229852/chuong-1507.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.