Lục Xuyên cũng nhìn sang.
Anh không vui.
Thật sự là không vui.
Ngồi bên cạnh anh là Hoắc Tuyết Doanh, Trịnh Khúc và một nhóm người từng khá thân với Tống Đàm khi xưa. Mọi người đang kể lại những kỷ niệm đẹp thời đi học, anh rất thích nghe quá khứ của Tống Đàm.
Bản thân Tống Đàm cũng nghe rất hứng thú, thỉnh thoảng còn từ những ký ức được xác nhận lẫn nhau mà lật ra một hai chi tiết nhỏ về người khác. Mọi người qua lại trò chuyện, vô cùng náo nhiệt.
Vừa mới nói tới lịch sử yêu đương của cô, thì đột nhiên bị người ta xông vào quấy rầy.
Đừng nói Lục Xuyên, ngay cả những người đang trò chuyện cũng cảm thấy chưa đã.
Thế nhưng kẻ gây chuyện lại chẳng hề có chút ý thức nào về việc làm phiền người khác. Lúc này ông ta đẩy nhân viên phục vụ và quản lý ra, từ cửa nhỏ của khu chuẩn bị món bước vào, vừa vào đã hít sâu một hơi:
“Tiệc tụ họp sinh viên đại học à?”
Ông ta thấy mọi người còn trẻ, liền nói vậy, sau đó lại lớn giọng:
“Lúc nãy phục vụ nói trà của các cậu còn ngon hơn trà của tôi, nên tôi sang xem dùng loại trà gì. Ể, thơm thì cũng thơm thật đấy, trà này ai mang tới? Mua ở đâu?”
Nhân viên phục vụ vội vàng đuổi theo, tủi thân đến c.h.ế.t:
“Không phải tôi…”
Lục Xuyên đứng dậy, mặt không cảm xúc:
“Tôi. Ba trăm ngàn một lạng, à không, ba mươi vạn một cân, không bán ra ngoài. Có ý kiến gì không?”
Mọi người từ lúc gặp anh tới giờ đều thấy anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5229849/chuong-1504.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.