Thứ đối phương lấy ra là một chiếc vòng tròn bạch để thanh. Thân vòng hơi mảnh, không đậm sắc như chiếc vòng lục toàn phần kia, nhưng mảng xanh tươi rực ấy lại trong veo đến mức như nét chấm phá, điểm xuyết trên nền trắng. Hai sắc màu nâng đỡ lẫn nhau, khiến màu xanh càng thêm đậm đà, tươi sáng, còn sắc trắng thì mịn màng, bóng nhuận.
Chị ta mỉm cười nói:
“Cô còn trẻ như vậy, lại chỉ là tụ họp bạn bè, nếu đeo mấy chiếc kia thì dễ tạo cảm giác không đủ thân thiện. Chiếc vòng này tuy chỉ ba mươi vạn, nhưng thẩm mỹ không hề kém, đeo hằng ngày cũng không quá phô trương.”
“Cô thử xem.”
Giọng chi ta chậm rãi, nhưng từ thần sắc đến ngữ điệu đều vô cùng chân thành. Tống Đàm cầm chiếc vòng lên ngắm một lát, rồi trực tiếp đeo vào tay.
Đối phương cầm lọ kem dưỡng tay còn chưa kịp mở nắp, đã không nhịn được thở dài:
“Vòng tay này… có phải hơi rộng một chút không?”
Nhưng rõ ràng chị ta đã chọn đúng theo số đo mà anh Lục đưa mà? “Không đâu.” Tống Đàm nhìn cổ tay mình một chút, rất hài lòng:
“Tay tôi dễ đeo vòng.”
Cô dứt khoát quyết định:
“Lấy cái này.”
Nụ cười trên gương mặt đối phương lập tức trở nên chân thật hơn. Chị ta lại chỉ sang những món còn lại:
“Chỉ đeo một món thì hơi đơn điệu. Theo tôi, tốt nhất là đeo hai chỗ. Cô xem tiếp theo chọn bông tai, nhẫn hay mặt dây? Hay là vòng cổ?”
Tống Đàm khá thích ánh mắt của chị ta:
“Chị gợi ý đi.”
Rồi lại hạ giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5229840/chuong-1495.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.