Trịnh Khúc ném xong “quả b.o.m” trong nhóm chat rồi lại biến mất. Lúc này thấy Hoắc Tuyết Doanh vui vẻ đủ rồi, anh ta cũng thuận thế đưa thực đơn tới:
“Rồi, gọi món trước đi, bên này lên đồ hơi chậm.”
Thực đơn được Tống Đàm nhận lấy, rồi lại chuyển sang cho Lục Xuyên, cô thật sự không mấy hứng thú với đồ ăn bên ngoài.
Hoắc Tuyết Doanh thì biết lý do, lúc này vội ghé sát lại:
“Chọn menu hữu cơ đi, cái đó hương vị ngon hơn chút. Tuy có thể không bằng đồ nhà cậu, nhưng cũng hơn hẳn mấy món khác.”
Giá món hữu cơ đắt hơn hẳn những món còn lại. Lục Xuyên hiểu khẩu vị của Tống Đàm, nên chỉ mang tính tượng trưng gọi hai món rồi đưa thực đơn lại.
Hoắc Tuyết Doanh thấy vậy cũng không khuyên, chỉ dựa sát Tống Đàm thở dài:
“Vốn dĩ Trịnh Khúc định dẫn bọn mình tới một nhà nông gia lạc ở ngoại ô, có thể tự hái rau, câu cá, uống trà. Nhưng tôi nghĩ, đó chẳng phải chính là c.uộc sống thường ngày của cậu sao? Thế là từ chối luôn, không thì bọn mình đã ăn ở chi nhánh nông gia lạc của họ rồi.”
Mô thức này nghe cũng khá quen, Tống Đàm cười lên:
“Phiền phức vậy à? Ăn một bữa cơm mà còn chia hai nơi?”
Hoắc Tuyết Doanh xua tay:
“Cậu đã nghỉ việc rồi thì làm sao hiểu được mùi ‘ban vị’ của bọn này… c.uối tuần không phải nằm bẹp thì cũng chỉ muốn chui vào rừng núi. Nông gia lạc bên đó đúng kiểu như vậy, c.uối tuần lúc nào cũng kín chỗ. Còn quán này thì làm cao cấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5229832/chuong-1487.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.