Tống Đàm đang ở ngay ban công tầng hai, nghe vậy không khỏi tò mò:
“Dương Chính Tâm, chị ở gần thế này, sao em không gọi chị?”
Dương Chính Tâm bám vào lan can thò đầu nhìn lên, lúc này như thể nhẫn nhịn chịu thiệt mà nói:
“Chị ơi, chị chụp cũng không phải là không được…”
Tống Đàm vừa tức vừa buồn cười:
“Ủa, oan ức cho em vậy hả?”
Dương Chính Tâm sao lại không oan ức chứ:
“Chị ơi, ảnh vòng bạn bè của chị em xem hết rồi, vườn hoa đẹp thế mà chị cứ dí thẳng ống kính chụp to đùng, chẳng có tí bố cục nào.”
“Chị nhìn ảnh của anh Lục đi, anh ấy chỉ là không cầm máy ảnh thôi…”
“Hửm?”
Lục Xuyên đang đáp lời gọi đi lên cầu thang, lúc này không nhịn được cười chen vào:
“Có một phần ảnh có bố cục và ánh sáng, đúng là anh dùng máy ảnh chụp, giờ cần anh cầm máy không?”
“Không cần!” Dương Chính Tâm xua tay:
“Dùng điện thoại là được rồi, em cũng muốn đăng vòng bạn bè. Anh Lục đợi chút nhé, để em chụp mấy bông hoa này cận cảnh trước đã.”
Đừng nhìn cậu ta ngoài miệng chê kỹ thuật của Tống Đàm, thực ra tự mình chụp hoa cũng chỉ biết dí sát hoa mà chụp. Lúc này Lục Xuyên nhìn giỏ hoa một chút, rồi lại nhìn Trần Trì:
“Sao em lại nghĩ đến chuyện tặng giỏ hoa? Là tự em nghĩ ra việc hái hoa à?”
Trần Trì ngơ ngác gật đầu:
“Trên tivi mọi người đều tặng hoa, Kiều Kiều nói anh Lục cũng từng tặng hoa cho chị, chị rất vui, em cũng rất thích hoa.”
Cho nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5229822/chuong-1477.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.