Thế là, tuy không bắt cô gái kia bồi thường, cũng chẳng báo cảnh sát. Nói thật, ở quê mà vì chuyện dẫm hoa báo án, công an xã có nhận xử lý hay không lại là chuyện khác. Dù theo quy định họ chắc chắn phải “ra hiện trường”, nhưng đa phần tới rồi cũng chỉ hòa giải cho qua, có khi còn khiến đối phương được đà.
Vì vậy, tuy miệng nói là sẽ báo, nhưng thực tế Lục Tĩnh chẳng làm. Bà chỉ bắt cô ta viết bản kiểm điểm nghìn chữ, ký tên và điểm chỉ rồi thôi.
Có đoạn video giám sát là quá đủ để “g.i.ế.t gà dọa khỉ” rồi.
Dương Chính Tâm vốn có kinh nghiệm, liền nói: “Mấy kiểu người này đều có nhóm riêng của họ, nơi nào dễ luồn, nơi nào khó chơi, họ đều chia sẻ với nhau hết.”
“Lần này không chiếm được lợi, lần sau chắc chẳng dám mò đến nữa đâu.”
Nói xong, cậu ta lại nhìn Lục Xuyên bằng ánh mắt khâm phục: “Anh Lục, anh đúng là có khí phách! Hoa đắt thế mà anh trồng ngay ngoài cửa sổ luôn!”
Tuy giá mỗi cây chỉ ở mức bốn con số, nhưng cả khu homestay quanh một vòng toàn là hoa, dù chỉ 1/10 trong số đó là giống quý thì giá trị cũng đủ khiến người ta há hốc miệng.
Thao Dang
Tống Đàm nghe vậy không nhịn được bật cười.
Lục Xuyên nào có xa xỉ đến thế!
Chỉ là những chậu hoa ấy đều được anh mang từ kinh đô về, chăm suốt bao năm. Phần lớn lại là giống nhiệt đới, yêu cầu cao về độ ẩm, nhiệt độ và môi trường.
Nhưng người nhà họ Tống vốn chẳng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/5229810/chuong-1465.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.