Câu cảm thán này vang lên một vòng trong lòng Chúc Vân Đào, tay ông ta lại không tự chủ được mà mò đến điếu thuốc.
Khi bật lửa "tách" một tiếng bùng lên, cùng ngọn lửa nhảy múa, ông đột nhiên ngẩn người.
Chúc Vân Đào rút điếu thuốc chưa kịp châm ra khỏi miệng, ngắm nghía kỹ càng, rồi lại hỏi:
"Cha, cái này lấy từ đâu vậy ạ?"
Ông Chúc nhìn ông ta với ánh mắt cảnh giác:
"Liên quan gì đến con? Cho con thì hút, không cho thì đừng mở miệng đòi!"
Chúc Vân Đào: …
Người ta nói "xa thơm gần thối," sao từ ngày cha ông ta vào viện dưỡng lão, ông t cảm giác mình mất giá ghê gớm?
Mà rõ ràng ông ta đâu có đòi thuốc!
Điếu thuốc này không có nhãn hiệu, cuộn bằng giấy trắng, nhìn như nhà tự làm. Khoan đã!
Ông ta bừng tỉnh, lần nữa quan sát điếu thuốc một cách tỉ mỉ, rồi ngỡ ngàng nói:
"Cha, đây chẳng lẽ là thuốc tự cha cuốn à?"
Ông Chúc cố nhịn, nhưng cuối cùng không kìm được mà nhoẻn miệng cười:
"Sao? Kỹ thuật không tệ chứ!"
Không phải ông khoe, để xứng đáng với t.h.u.ố.c lá này, ông đã luyện cuốn điếu thuốc cả chục lần. Nhìn xem điếu thuốc này, không lỏng không chặt, mép giấy khít khao, trừ phần giấy ở đầu lọc không có màu, thì chả khác gì thuốc mua ngoài hàng. Không hổ là ông Chúc!
Nhưng Chúc Vân Đào thì dở khóc dở cười:
"Cha, sao phải làm vậy? Nhà mình không thiếu thuốc lá, cha muốn hút bao nhiêu chẳng được."
Ông Chúc ngẩn ra, cả nửa ngày mới phản ứng lại.
Thằng con này già rồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3942782/chuong-353.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.