Một lát sau, Trần Vân xoa xoa bụng, ánh mắt đảo qua lại, không dám nhìn nửa trái dưa còn lại.
Mẹ cô thì ngồi nghiêm chỉnh trên chiếc ghế nhỏ trong bếp nhặt rau, lưng thẳng như cây tre, giống như trước mặt bà không phải là thùng rác mà là bàn họp cao cấp làm từ gỗ đỏ.
Không khí tĩnh lặng một hồi.
Một lúc sau, Trần Vân không nhịn được, lên tiếng trước: "Mẹ ơi, nửa trái dưa này để lâu cũng không còn tươi, hay hai mẹ con mình ăn trước đi, ba về mình mở trái khác nhé."
"Được." Mẹ cô nhanh chóng gật đầu, "Con nói đúng."
Bà liền ôm lấy trái dưa, rửa sạch, rồi tay cầm d.a.o c.h.é.m xuống, “cạch” một cái, nửa trái dưa bị cắt ngọt xớt.
Bếp lại vang lên âm thanh “xoàm xoạp” của hai mẹ con gặm dưa.
Ngoài phòng khách, bà nội rón rén bước tới, áp tai vào cửa bếp nghe ngóng, tuổi già nhưng vẫn chảy nước miếng.
Nhưng bà không dám nói gì, nghe thấy tiếng động bên trong liền vội vã nhón chân quay về phòng.
Trong phòng, bà lắng tai nghe một lúc lâu, không nghe thấy ai từ bếp bước ra, lòng bỗng dâng lên cơn thèm...
Bên này, Trần Vân cảm thấy mình đã no căng, l.i.ế.m liếm môi, không nhịn được ợ một cái: "Mẹ ơi, con no rồi, nhưng miệng vẫn thèm. "
"Mẹ biết rồi, đừng ăn no quá."
Mẹ cô nhìn thùng rác với đống vỏ dưa trước mặt, bỗng nhiên do dự.
"Lẽ ra không nên vứt vỏ dưa, gọt ra có thể làm món ăn..."
Nghĩ đến vị của vỏ dưa, Trần Vân không nhịn được nuốt nước bọt, rồi lại bối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3942774/chuong-345.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.