Liên quan đến kế hoạch sự nghiệp với Đại Điền, Kiều Kiều đã nghĩ ngợi cả buổi, vắt óc suy tư.
Thầy Tần từng nói, khi nhìn bất cứ thứ gì cũng phải bắt đầu từ ưu điểm của nó.
Đại Điền thì có ưu điểm gì?
Rất đẹp, lớp lông vàng óng ánh, những con chuột đồng khác đều không có. Nhưng mà nhà mình, con vật nào chẳng đẹp.
Rất thông minh, nhưng mà trong nhà cũng đầy những "kho báu" thông minh, ngay cả Đại Hùng cũng thông minh lắm chứ. Đại Hùng còn biết bay, biết ủ mật và bảo vệ đàn ong nữa cơ!
Thân hình lại chẳng to lớn, dọa chẳng nổi con chim, càng đừng nói đến chuyện trông nhà giữ vườn.
Cậu nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể chọn ra một ưu điểm duy nhất:
“Đại Điền… nó… nó có cặp răng cửa rất lợi hại, gặm rất giỏi. Có việc gì cần gặm không ạ?”
Tống Đàm: …
Câu trả lời như trái bóng bị đá đi. Đến cô cũng đơ ra chẳng biết nói sao.
Việc cần gặm… thì việc gì phải cần đến gặm cơ chứ?
Hai chị em thở dài một hơi, đồng loạt nhăn mặt buồn rầu.
---
Tại nhà bà ngoại.
Lúc này, xe ô tô xóc nảy một cái, bắt đầu leo lên đường núi.
Phía trước, chính là nhà bà ngoại rồi.
Nhà cậu cả cũng trồng khoảng mười hai mẫu trà, mỗi năm kiếm được chút tiền, nhưng toàn là tiền khổ cực.
Ví dụ như lúc này, cậu cả còn bận rộn bên lò sao trà, không thể dừng tay dù Tống Đàm đã đến.
Bởi vì một khi máy móc vận hành, phải có người canh hai bên. Mùa bận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3942772/chuong-343.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.