Cô nuôi quá nhiều thứ, nên chỉ vì vậy mà thấy phiền lòng.
Ông chú Bảy vội nói:
"Mỗi người bụng lớn thế này, ta thấy ai cũng phải ăn hết một trái dưa hấu. Làm món ăn thì cần bao nhiêu vỏ dưa đâu chứ?"
"Nếu vậy, không bằng ta cắt lớp vỏ xanh bên ngoài đi, băm nhỏ ra rồi cho gia súc ăn."
Hay thật! Đúng là không lãng phí chút nào!
Kiều Kiều thì có vẻ hơi do dự:
"Nhưng nếu làm vậy, Đại Vương ăn dưa rồi, mà Đại Bảo với mấy đứa khác không được ăn, vậy không công bằng chút nào."
Từ trước đến nay, Kiều Kiều luôn nắm chắc nguyên tắc "mưa móc đều đặn, công bằng chính trực" để đối xử với mấy đứa nhỏ trong nhà.
"Không sao," Tống Đàm an ủi.
"Em không cần đi gọi bí thư Tiểu Chúc đâu, để chị gửi tin nhắn cho cô ấy là được."
"Nhân tiện, nếu không ngại nóng, em leo lên núi hái thêm vài trái chia cho mấy đứa nhỏ. À đúng rồi, ba đứa Ngũ, Lục, Thất thì chỉ nên cho một chút thôi. Chúng thật sự chẳng chịu làm việc gì đàng hoàng, phải rèn giũa chứ không được dung túng."
"Được ạ!"
Kiều Kiều lập tức phấn khởi hẳn.
Chỉ còn Tống Hữu Đức hơi ngại ngùng:
"Tiểu Chúc, chúng ta gọi thân thiết vậy cũng được, nhưng dù sao cô ấy cũng là bí thư chi bộ. Con gửi một tin nhắn kêu cô ấy qua đây, ta thấy hơi tùy tiện, không hợp lắm thì phải... "
Tống Đàm ngẫm nghĩ giây lát:
"Ông nội nói cũng đúng. Thế thì con không nói gì hết."
Cô lục lại tấm ảnh chụp trái dưa trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3942763/chuong-334.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.