Lục Xuyên nghĩ ngợi một lúc, dứt khoát bốc thêm một nắm nữa, ném vào thùng nước ngoài ban công.
Sau đó, anh mở vòi nước, tiếng nước rào rào nhanh chóng làm ướt đẫm đám lá thuốc lá. Chúng nổi lên trên mặt nước, từ từ trải ra, giống như những cánh hoa cúc bị vò nhàu, lúc nổi lúc chìm, làm nước trong thùng nhuốm một sắc vàng nhạt.
Cho đến khi thùng đầy nước, cảm thấy đám lá thuốc vẫn có vẻ hơi ít, Lục Xuyên bèn bốc thêm một nắm nữa bỏ vào, rồi mới cẩn thận cất lại bao lá thuốc vàng óng mịn màng, món mà nhiều người có xin cũng chẳng được.
Thùng nước này ngâm đến tối mai là vừa, có thể đổ vào bình xịt điện để phun xịt cho hoa, giúp trừ sâu, quả thật không để lãng phí chút nào.
Dù sao, cũng không thể phụ lòng cô bé được.
Lá thuốc đã hoàn thành nhiệm vụ, Lục Xuyên nhanh chóng bốc thêm một nắm tuyết nhĩ ngâm với nước lạnh.
Ban đầu, anh định ngâm thêm ít hạt sen, gạo nếp cẩm, và bách hợp, nhưng sợ quá nhiều nguyên liệu sẽ làm mất hương vị thơm ngon. Thôi thì để lần sau vậy.
Tiếp theo, là món tương ớt mà anh trông chờ nhất.
Mở nắp lọ ra, một mùi hương cay nồng lập tức xộc vào mũi, khiến Lục Xuyên không nhịn được phải lấy giấy ăn che miệng hắt hơi một cái, sau đó mới dần quen với vị cay thơm nồng nàn này.
Anh ngạc nhiên phát hiện ra, cả sáu lọ không chỉ là tương ớt thông thường, mà còn là tương ớt xanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3747639/chuong-329.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.