Tiếng c.h.ó sủa vang lên dồn dập từ sau núi, Trương Yến Bình và Tôn Thủ Bình chật vật chạy xuống, bóng dáng của họ nhanh chóng biến mất.
Đội trưởng công trình gần đó ngay lập tức vểnh tai: "Có chuyện gì xảy ra à? Sau núi có vấn đề sao?"
Anh ta lập tức nhanh nhẹn tính toán, nếu thực sự có chuyện gì xảy ra sau núi, mà anh ta là người phát hiện đầu tiên, tiện thể ra tay giúp đỡ, biết đâu lại được mời ăn thêm vài bữa?
Trước đây đúng là tại anh ta suy nghĩ nông cạn, không nên gọi cậu thanh niên lái máy xúc là kẻ chỉ biết ăn! Ai mà ngờ được thức ăn nhà họ lại ngon như vậy...
Anh ta thậm chí cảm giác nước mắt sắp trào ra ở khóe miệng.
Đội trưởng công trình đứng lên, nhìn về phía sau núi với dáng vẻ hăng hái, mấy người công nhân đang nghỉ ngơi bên cạnh liếc nhìn anh ta, cười nói:
"Trên núi có con c.h.ó lớn thế kia, chỉ cần một cái tát thôi là có thể đè anh xuống đất, đừng có dại mà tới đó hóng chuyện."
Đội trưởng công trình: ...
Anh ta bực bội ngồi trở lại chỗ cũ.
Chẳng bao lâu sau, con c.h.ó lớn thường canh gác sau núi cũng từ đó lao xuống như một con heo rừng hoang, chạy thẳng tới nhà Tống Hữu Đức, vừa đến nơi liền tru lên tố cáo:
"Gâu gâu gâu... hức hức..."
"Sao thế này?"
Tống Đàm vội chạy ra xem, liền thấy Đại Vương đang đứng ấm ức ở giữa sân. Chiếc yếm nhỏ trên cổ nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3747637/chuong-327.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.