Đặt lồng cá là một chuyện mới lạ, Trương Yến Bình và Kiều Kiều lập tức muốn đi theo, nhưng ông chú Bảy lại đập tay lên bàn:
"Kiều Kiều, đến giờ làm việc rồi."
Kiều Kiều đứng sững tại chỗ, sau đó nhìn ông chú Bảy, lại nhìn Tống Tam Thành, rồi lại nhìn theo hướng Tống Đàm rời đi, khuôn mặt lộ rõ vẻ sốt ruột.
Da cậu trắng, ánh mắt trong veo, lúc này làm ra vẻ tội nghiệp, Tống Hữu Đức liền ho khan một tiếng, theo phản xạ móc ra tẩu thuốc, định nói gì đó.
Nhưng ông chú Bảy đã thúc giục: "Nhanh lên, dọn sạch đống tuyết nhĩ này rồi đem đi phơi."
"Nhưng con muốn…"
Kiều Kiều vẫn không cam tâm.
Ông chú Bảy trừng mắt: "Việc của con không phải là theo sát ta sao?"
Nhưng đặt lồng cá trông thú vị như vậy!
Kiều Kiều định nói thêm, nhưng nét mặt nghiêm túc của ông chú Bảy đã hoàn toàn khác xa hình ảnh thường ngày hay cười, hay vào bếp nấu ăn của ông.
Lúc này trong sân không ai dám lên tiếng.
Kiều Kiều bĩu môi, rồi ngồi xuống ghế với vẻ ấm ức.
Ông chú Bảy mới hài lòng gật đầu: "Muốn học giỏi nghề, phải thông minh, nhưng quan trọng hơn là phải kiên trì."
Kiều Kiều nghe không hiểu, nhưng Tống Hữu Đức và Tống Tam Thành thì hiểu rõ.
Kiều Kiều như vậy, tuy nhà không kỳ vọng cậu làm gì lớn lao, nhưng chuyện không thể làm và không chịu làm là hai việc khác nhau.
Dù Tống Hữu Đức thương cháu đến mấy, ông cũng hiểu đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3730078/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.