Một nhóm người cùng nhau ăn uống no say.
Mùa xuân quý ở thời vụ, mọi người trong thôn không có thói quen nghỉ trưa. Ngô Lan ăn xong vội vàng đặt bát xuống, rồi lại hối hả lên núi hái trà.
Vốn dĩ bà đã tràn đầy nhiệt huyết, từ sau khi biết khách hàng của Tống Đàm đặt thêm mười cân trà nữa, bà càng cảm thấy loại trà này có thị trường, ngày nào đi hái trà cũng như nhặt được vàng, chẳng thấy mệt chút nào!
Chưa kể, trên núi còn có một đám các bà, các cô trong thôn vừa làm vừa chuyện trò rôm rả, tiếng nói cười vang vọng cả mấy quả đồi, cả thôn ai ai cũng nghe rõ, chuyện gì cũng bị lôi ra bàn tán, chẳng còn gì là bí mật.
Còn Tống Tam Thành, ăn xong cũng không chịu ngồi yên, lại ra đồng đi một vòng. Ông phát hiện mấy luống rau phát triển vô cùng mạnh mẽ, những hạt giống mới gieo cũng đã mọc lên vô số mầm xanh non, càng làm ông yên tâm hơn.
Ở mấy mảnh ruộng này, vất vả nhất không phải con bò già đã cày bừa xong, mà là Đại Bảo và Nhị Bảo cứ chạy tới chạy lui liên tục.
Không phải vì lý do nào khác, mà bởi mấy con chim ác là và chim sẻ đến phá hoại thực sự quá nhiều. Cũng may có hai đứa nhỏ canh giữ.
Ông lão Lý nhìn qua cánh đồng lúa nước rồi hỏi:
“Mai cấy lúa không? Nếu cấy thì sáng sớm tôi qua.”
Cũng gần đến lúc rồi, mạ xanh tốt mượt mà, nhìn qua đã thấy rất khỏe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3728690/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.