Bác cả tức giận đến mức muốn lật bàn:
"Bà thiếu mấy chục đồng này à?"
Mao Lệ cũng cứng cổ đáp lại:
"Thiếu, sao mà không thiếu được? Đứa lớn thì không kiếm được tiền, suốt ngày ở nhà nào là đắp mặt nạ, làm móng tay. Đứa nhỏ thì tôi phải bỏ tiền túi đóng học phí lớp năng khiếu, tiền học mẫu giáo. Không tiết kiệm một chút thì sống kiểu gì?"
Lời này chẳng khác gì nhắm thẳng vào cô con dâu trong nhà, vừa lười làm lại không chịu đóng góp tiền bạc.
Nhưng người giỏi sẽ có cách của người giỏi, Tôn Yến Yến chỉ chăm chú nhìn vào màn hình tivi, như thể không nghe thấy gì.
Mao Lệ tức tối như đ.ấ.m vào không khí, nghẹn cả họng, lại quay sang chỉ trích Tống Đàm và Tống Hồng Mai:
"Còn cả Hồng Mai, làm cô gì mà keo kiệt thế? Tống Đàm cho nó thứ gì, nó lấy hết, chẳng để lại chút gì cho nhà mình. Đúng là cô cháu biết tính toán kỹ ghê!"
Nhắc đến chuyện này, Tôn Yến Yến như sực nhớ ra:
"Mẹ, hôm trước cô hai không phải đã chia cho nhà mình một túi hoa sồi sao?"
Mao Lệ tức tối đáp:
"Thứ đó không vắt không ép được, lúc chuyển đồ bị mấy chục cân cải bẹ đè lên, làm sao mà dùng được nữa? Tối hôm trước mẹ vứt luôn rồi."
"Ai da," Tôn Yến Yến tiếc rẻ:
"Sao lại vứt đi chứ? Hoa sồi ngoài chợ đắt lắm, tận mười đồng một cân đấy."
Vừa nghe vậy, Mao Lệ tức giận đứng phắt dậy:
"Đừng ở nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726449/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.