Mật ong nằm trong trạng thái bán kết dính, phần chất lỏng và chất đặc phân tầng rõ rệt với sắc vàng nhạt và vàng kem quyện vào nhau. Lục Xuyên nắm chặt nắp sắt đen, dùng sức vặn mạnh.
Những vết sẹo do bỏng trên cánh tay căng lên, mang theo chút nhói đau như kiến cắn, nhưng ngay sau đó, hương mật ong thanh ngọt đặc trưng lập tức tràn ngập không gian.
Lục Xuyên khựng lại, rồi cúi đầu ngửi thêm lần nữa.
Đó là một cảm giác ngọt ngào khó diễn tả bằng lời.
Tựa như những giọt mưa nhỏ rơi trên thảm cỏ xanh mướt, hái một bông hoa nhấp nhẹ môi, cảm nhận chút ngọt lành từ thiên nhiên.
Không hề ngấy, mà tựa như tâm trạng cũng được tưới tắm, khoan khoái lạ thường.
Lục Xuyên nâng niu chai mật trong tay, rồi không chần chừ bước ngay vào bếp. Lấy ra một chiếc muỗng nhỏ, thanh mảnh, trong suốt, anh cẩn thận múc một chút mật ong óng ánh như hổ phách, rồi vội vàng đưa vào miệng.
Hương vị ngọt thanh mát lướt qua đầu lưỡi, cảm giác ngọt ngào, dịu êm ấy tựa như trôi từ khoang miệng xuống tận dạ dày…
Chỉ một miếng mật ong như thế thôi đã khiến anh cảm thấy đủ sức viết hẳn một chương tiểu thuyết để miêu tả!
Lục Xuyên ghi nhớ cảm giác này, quyết định lát nữa sẽ viết nó vào truyện. Nhưng đồng thời, lưỡi anh không cam lòng chỉ nếm thử một chút, cảm giác như chỉ nuốt chửng thế này thì quá phí phạm, phải từ từ thưởng thức mới đúng.
Vì vậy, Lục Xuyên đặt chai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726428/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.