Đúng là cô ruột có khác.
Tống Đàm nhìn bà:
“Cô à, căn nhà ấy giá trị thế nào cô biết mà, sao không bảo anh con đi chăm sóc Thất Biểu Gia?”
Con trai cô, Chu Lệnh Kỳ, còn chưa kết hôn. Dù cô có của ăn của để, thì có thêm một căn nhà chẳng phải càng tốt hay sao?
Cô hai lúng túng cười:
“Sao con biết cô không bảo rồi?”
Đôi mắt ti hí của cô hai như hai chiếc bàn tính nhỏ, tính toán từng đồng từng hào: Thất Biểu Gia bây giờ vợ chồng còn khỏe, ăn được, uống được, chẳng cần ai chăm sóc, cùng lắm là thỉnh thoảng ghé thăm một chút.
Nếu sau này sức khỏe không tốt, cần người chăm sóc thì sao? Nhưng ngay cả trong trường hợp phải thuê người chăm sóc hàng ngày, cũng đâu đến mức tốn kém gì cho cam.
Căn nhà của Thất Biểu Gia lại ở khu đô thị mới, giá nhà đất tại Vân Thành – một thành phố hạng 18 – dù thị trường đang ảm đạm, vẫn bán được giá 8.500 tệ/m². Địa điểm vừa thuộc khu học xá, vừa là trung tâm thành phố, mọi yếu tố đều hoàn hảo.
Thêm vào đó, căn nhà này lại nằm trong diện giải tỏa đền bù, với diện tích hơn 170m². Một căn nhà tốt thế, ai mà chê chứ?
Cho nên, vừa nghe Thất Biểu Gia bóng gió về chuyện này, cô hai đã nhanh chóng tự đề cử mình.
Khi ấy, bà đang đứng bán bánh trứng bên quầy. Thất Biểu Gia đi ngang, tay xách túi rau, ngửi thấy mùi thơm liền bảo bà:
“Cô đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726421/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.