Tống Đàm hiểu rõ rằng, hiện giờ trong thôn rất yên bình, không ai động đến đồ đạc của cô. Thứ nhất, mọi người chưa nhận ra hương vị đặc biệt của cỏ đậu tím trên mảnh ruộng này.
Dù sao thì, ngoài cô nàng bí thư chi bộ trẻ tuổi kia, chẳng ai lại rảnh rỗi đi nhổ một gốc cỏ lên để nếm thử xem mùi vị thế nào, phải không? Nhất là thửa ruộng ngoài rìa kia còn đang được ông lão Lý thả bò.
Thứ hai, là vì những thứ thực sự giá trị vẫn chưa đến mùa thu hoạch. Hiện giờ, những người từ nơi khác trở về như cô vẫn có lợi thế.
Nếu không, một cô gái trẻ như cô mà muốn quay về làm ăn cũng không dễ dàng gì.
Đó cũng là lý do vì sao Tống Đàm thường ưu tiên thuê người trong làng khi cần nhân công. Không có trai tráng thì thuê người già, bởi vì mời người già làm việc vừa có mặt lợi vừa có mặt hại, tùy cách xử lý.
Ông lão Lý lại gật đầu đồng tình khi nghe cô kể khổ:
“Cháu nói đúng lắm, không thể cứ tiêu tiền của bố mẹ mãi được. Nhà cháu còn có Kiều Kiều nữa, về già sẽ chẳng dễ sống đâu.”
Ông vừa nói vừa nhìn ngang ngó dọc rồi dặn thêm:
“Nhưng mảnh ruộng này phải có người trông coi đấy. Năm ngoái ông trồng hai luống cải thảo, nửa đêm bị người ta lén cắt mất bảy tám cây!”
Nói đến chuyện này, ông già tức giận ra mặt.
Không hiểu kẻ nào lại thiếu ý thức như thế. Đồ trồng trong ruộng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726407/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.