Đêm đen như mực, bầu trời đầy sao lấp lánh, con đường nông thôn dù không còn phẳng phiu như xưa nhưng đối với dân quê mà nói, đi đêm thế này cũng chẳng thành vấn đề gì.
Hai chị em cùng con c.h.ó Đại Vương đi về phía trước, cảm thấy khung cảnh tĩnh lặng đến lạ, trong bụi cỏ đã bắt đầu nghe tiếng dế kêu rả rích.
Chợt nghe một tiếng "phụt", cậu bé Kiều Kiều thổi ra một cái bong bóng to bằng nắm tay!
Cậu vui mừng quay đầu lại, đôi mắt lé chăm chăm nhìn bong bóng, hú lên gọi Tống Đàm đến xem. Ngay cả con c.h.ó Đại Vương cũng tò mò nhô mũi lại gần ngửi.
"Bụp!"
Bong bóng vỡ tan.
Nó dính đầy lên môi, má và cả nhân trung, khiến cậu phải kỳ cọ một hồi mới dứt ra được, sau đó buồn bã nhổ bã kẹo cao su ra.
Tống Đàm bật cười.
"Này Kiều Kiều," cô chợt nhớ ra điều gì đó, hỏi:
"Kẹo cao su này không phải em mua để tặng anh Yến Bình sao? Sao lại mở ra ăn trước?"
Chỉ nghe Kiều Kiều đáp một cách hùng hồn: "Anh ấy làm việc không chăm chỉ, không thể cho nhiều. Ngày mai nếu anh ấy nhổ cỏ nhanh hơn em, thì mới thưởng cho một miếng."
Tống Đàm: …
Một miếng kẹo cao su mà cũng quá đỗi quý giá.
Cả một miếng kẹo cao su thế này, e rằng Yến Bình đã hai mươi năm rồi chưa từng được ăn.
Nghĩ mà xem, anh ta đã trải qua những năm tháng vất vả dùi mài kinh sử, cạnh tranh khốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726385/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.