Một nhóm đàn ông trung niên đang bực tức: “Thằng cha này đúng là hết nói nổi! Tôi rủ ông đi đánh bài thì không đi, anh Ngô rủ đi câu cá cũng không đi... Hỏi ông làm gì thì lại bảo ở nhà uống trà!”
Đàn ông trung niên nghỉ hưu, nếu không mặc áo khoác chống gió cùng mấy bà già dạo khắp các khu du lịch, thì cũng ngồi bên bờ sông làm ông lão cần câu.
Không thì cũng ở bàn đánh bài làm mấy ván cờ b.ạ.c nho nhỏ, chơi vài đồng bạc lẻ.
Thế mà kế hoạch hôm nay bị phá hỏng, vì lão Tôn lại nói năng bí ẩn như thể sắp khoe thứ gì đó quý báu lắm.
Mọi người bị kích động, chỉ cần vài câu khích là kéo nhau về nhà ông ấy ngay, bảo ông lôi ra cái món trà tuyệt thế gì đó cho mọi người cùng thưởng thức.
Ông Tôn, cứ như muốn tỏ ra ta đây có chút gì đó bí mật lắm, giả vờ không nỡ. Nhưng có gì đâu, cả đám người mỗi người một ly trà thì hết bao nhiêu? Cùng lắm thì cũng chỉ tốn một hai lượng thôi chứ gì?
Ấy vậy mà ông vẫn cứ ấp úng mãi.
Nếu không phải vì tình bạn bao năm, lại bị khích đến vậy, chắc bọn họ chẳng có cơ hội bước chân vào nhà ông Tôn đâu.
Ai ngờ, lằng nhằng mãi cuối cùng cũng được chiêm ngưỡng, ông ấy lục lọi trong tủ lạnh nửa ngày, chỉ lấy ra một túi trà nhỏ xíu!
Nhìn cái túi đựng trà, trông quen lắm, chẳng phải túi trà mà ông Tôn thường mang theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726379/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.