Chiếc xe bán tải nhỏ lại ầm ầm chạy trên đường lần nữa.
Phía sau xe, một nửa thùng xe chất đầy các cây giống Kim Anh đã được cắt ngắn, nửa còn lại thì chất vài thùng giấy. Trong đó có các đồ dùng yêu thích của mấy chú chó, kèm cả thức ăn quen thuộc của chúng.
Đặc biệt là chú c.h.ó Kangal Đại Vương, đồ dùng của nó chiếm cả một thùng lớn, thức ăn cũng chiếm thêm hai thùng nữa, khiến thùng xe nhỏ chật cứng. Chủ cũ của nó quả là đã rất tận tâm.
Nhưng mà...
Người lái xe, Tống Đàm, liếc nhìn vào gương chiếu hậu: "Xe này mua vẫn hơi nhỏ nhỉ."
Trương Yến Bình đi ra ngoài đã nửa ngày, giờ ngồi ở ghế phụ mệt mỏi và uể oải:
"Bình thường thôi, có ai lại đi mua một lúc nhiều c.h.ó thế này đâu." Chỉ riêng con Kangal cũng đã chật kín cả khoang sau rồi.
Đúng là vậy thật.
Kangal nằm rụt người lại ở ghế sau, bốn chú c.h.ó còn lại thì chui rúc vào mấy cái đệm, trông rất tội nghiệp.
Hai bên cửa sổ mở một khe nhỏ, gió xuân nhẹ nhàng thổi vào, nhưng vẻ mặt của mấy chú c.h.ó trông vẫn buồn bã vô cùng. Không biết là do chật chội quá hay chúng vẫn còn luyến tiếc vì phải xa chủ cũ.
Trên cổ mỗi chú c.h.ó đeo một thẻ đồng thau màu vàng, do Tôn Thủ Bình khắc tặng tại chỗ, tổng cộng là chín cái.
Mặt trước là tên của từng con chó, mặt sau là số điện thoại của Tống Đàm.
Trương Yến Bình nhìn vào túi mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726377/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.