Một bữa ăn khiến Trương Yến Bình không muốn nhấc m.ô.n.g dậy.
Nhưng làm việc là điều không thể. Cả đời này anh ta sẽ không bao giờ muốn chịu khổ. Anh ta quyết định bám c.h.ặ.t vào chiếc ghế, kể cả khi dì có ghét bỏ, anh ta cũng không quan tâm.
Tống Tam Thành, với tư cách là người ở tầng thấp nhất trong chuỗi thức ăn, ăn xong cơm cũng chẳng dám nói gì, lập tức xung phong đi dọn bát đũa.
Còn Ngô Lan, sau khi biết được trà có thể bán với giá một vạn mỗi cân, vứt bát đũa xuống liền xách giỏ lên núi! So với ai khác đều hăng hái hơn.
So đo với đàn ông có ích lợi gì? Kiếm tiền mới là quan trọng nhất!
Còn Tống Đàm thì tuyên bố:
“Anh Yến Bình, buổi chiều anh với Kiều Kiều cùng đi đào vườn rau nhé!”
Để làm vườn, trước tiên cần phải xới đất, sau đó đánh tơi đất lên. Tuy diện tích không lớn nhưng cũng là một việc tỉ mỉ. Kiều Kiều lần đầu tiên nhận nhiệm vụ nghiêm túc như vậy, nên làm rất cẩn thận.
Thực ra, khu vườn nhà cô đã được đào xong từ hôm qua, nhưng ông bà nội nói rằng: dù sao từ nay họ cũng không thiếu rau nữa, thôi thì dọn luôn cả mảnh đất bên cạnh cho Tống Đàm.
Mảnh ấy vẫn chưa được đào.
Đúng lúc, để cho Trương Yến Bình làm quen dần với công việc.
Tống Đàm nhìn những hạt cải ngâm từ trưa, cô bí mật thêm vào một chút linh khí, bây giờ chỉ nửa ngày mà mầm đã hơi nhú lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726363/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.