“Cửa hàng ngũ kim, đáng ghét thật!”
Kiều Kiều bực bội leo lên xe.
Tống Đàm cười xoa đầu cậu: “Ngoan nào, chị cũng thấy họ không tử tế, sau này mình sẽ hạn chế đến đó.”
Kiều Kiều ấm ức sờ cái mã QR trước ngực, giọng đầy trách móc: “Họ không trả tiền.”
“Không sao, em thấy không, rau của mình ngon thế cơ mà, ăn rồi thế nào họ cũng muốn mua nữa. Lần tới, Kiều Kiều cố gắng bán rau nhanh một chút, chúng ta sẽ không bán cho họ nữa!”
Đây không phải dỗ dành trẻ con, mà là Tống Đàm thực sự nghĩ rằng với kiểu người như chị dâu họ, dù có cố ý giữ rau lại cho, chắc hẳn chị ta cũng sẽ khoe khoang khắp nơi rằng:
“Rau gì mà hai mươi đồng một cân chứ! Nếu không phải là ủng hộ người thân thì tôi chẳng nỡ bỏ ra số tiền đó!”
Huống chi, nhìn thái độ hôm nay của bác cả và mọi người, căn bản họ không tin rau này giá hai mươi một cân. Nếu họ mà quay lại mua, đông người nhìn vào chẳng phải càng bẽ mặt sao...
Hừm, nghĩ tới cũng thấy hơi vui.
Tống Đàm tự trách mình không giữ vững đạo tâm, trong khi Kiều Kiều đã vui vẻ cười tít mắt: “Đúng rồi! Không bán! Không cho họ ăn!”
Rồi đôi mắt đen láy nhìn chị: “Chúng ta về nhà à?”
Tống Đàm định thần lại: “Chúng ta đã mang rau cho bác cả, cũng phải mang cho cô hai, đúng không? Phải công bằng mà.”
Kiều Kiều nhăn mặt: “Cô hai, hơi xấu tính.”
Quay lại nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726204/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.