Bệnh viện Nhân Ái, Thủ đô.
Lục Tĩnh mặc chiếc áo len lông cừu trắng mềm mại, bước vào khu nội trú với bước chân nhanh nhẹn.
Khác hẳn dáng vẻ thường ngày u sầu, hôm nay gương mặt bà hồng hào, tóc dài xõa nhẹ, trông phơi phới như làn gió xuân, đầy niềm vui.
Giọng nói bà cũng cao hơn bình thường một chút: "A Xuyên! Trưa nay chúng ta ăn sủi cảo nhé!"
Lục Xuyên gấp chiếc máy tính bảng lại, ngước lên nhìn bà: "Sao hôm nay trông mẹ vui thế?"
Lục Tĩnh đặt túi giữ nhiệt lên bàn, quay đầu cười nhẹ: "Có không nhỉ?"
Lục Xuyên: …
Nếu lúc quay đầu mẹ không cười, chắc sẽ không rõ đến thế.
"Có phải bên Chu Dũng Chí có chuyện gì xui xẻo không?"
Nghĩ kỹ lại, vào giờ này mà có chuyện làm mẹ vui vẻ đến vậy, chắc là liên quan đến việc ông chồng cũ bất hạnh?
Lục Tĩnh đã lấy hai chiếc hộp giữ nhiệt to ra, vừa mở nắp vừa trách yêu anh:
"Con nói gì thế? Đó là cha con đấy! Dù con mong ông ấy gặp chuyện không may, nhưng mẹ với ông ấy thì có gì liên quan chứ? Xui xẻo."
Vậy mà mẹ vui chẳng có đầu có đuôi như thế…
Lục Xuyên dứt khoát không hỏi nữa.
Lúc này, Lục Tĩnh đưa cho anh một hộp giữ nhiệt nặng trĩu, một hộp to đầy ắp bánh sủi cảo, ước chừng phải đến năm chục cái!
Ngăn nhỏ bên cạnh có chút giấm, nhưng không nhiều.
Hương thơm của sủi cảo và vị chua của giấm dậy lên, khiến Lục Xuyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726199/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.