Quan điểm của Tống Tam về thời tiết quả nhiên không sai.
Vừa rải xong phân bón cho khu vườn chè, cơn mưa xuân đã lất phất rơi xuống. Cha con Tống Đàm vội vã trở về nhà, chỉ có mỗi Kiều Kiều là nhảy nhót vui mừng:
“Trời mưa lớn rồi!”
May mà đường về toàn là đồi núi cây cối, mưa ban đầu cũng không quá lớn nên về đến nhà họ cũng không bị ướt nhiều. Tống Đàm nghĩ đến khu vườn chè, linh khí đã truyền vào rồi, không phát triển mạnh thì không hợp lý chút nào.
“Bố, con nghĩ chỉ vài ngày nữa là có thể thu hoạch lá chè rồi. Năm nay dù sao chỗ nào cũng cần người làm, thêm một hai người cũng không phải là vấn đề.”
“Nếu không kịp thu hoạch lá chè thì hãy thuê người thôi.”
“Thuê người làm gì?” Ngô Lan thấy cô con gái mình tiêu tiền không hề tính toán, không để mắt đến là không được.
Chè thì bán được bao nhiêu một cân chứ? Còn thuê người thì tốn bao nhiêu tiền! Ít nhất cũng phải mất trăm rưỡi một ngày.
Nhưng Tống Đàm cảm thấy mẹ mình vẫn chưa thay đổi suy nghĩ!
“Mẹ, rau dại con còn bán được hai mươi, cỏ đậu tím con cũng bán được hai mươi, vậy tại sao một cân chè con không bán được hai ngàn chứ?”
Nếu theo thường lệ, một người làm quen tay, vào mùa chè phát triển mạnh, một ngày cũng chỉ hái được ba đến bốn cân chè tươi.
Bốn cân chè tươi mới chế biến ra được một cân chè khô, một cân chè khô bán chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726195/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.