Chiếc xe bán tải mới mua với giá hơn hai vạn tệ gầm rú mạnh mẽ, băng băng vượt dốc, xuống đèo trên con đường núi quanh co thật mượt mà. Phía sau xe chất đầy một đống rau dại, còn trên ghế là cả gia đình bốn người của họ.
Ngồi ở ghế sau, Ngô Lan nhìn con gái mình đang lái xe rành rẽ trên đường tới thị trấn. Bà không còn tiếc khoản tiền hơn hai vạn nữa mà thay vào đó, tự hào nói:
“Đúng là phải nghe tôi, tốn tiền nhưng bây giờ đi lại thuận tiện biết bao! Đến thành phố cũng chẳng phải tốn tiền thuê xe, hai trăm đồng đó, thật phí phạm!”
Tống Tam Thành lập tức phản bác: “Lúc đầu bà còn không đồng ý, sao giờ lại bảo là nghe bà chứ? Lại nói, bà cứ nói đi học lái xe, nhưng mấy ngày nay đã động đến bài nào đâu!”
Ngô Lan cười lạnh: “Ông thì ngày nào cũng luyện, mà thi thử chắc còn không cao điểm bằng tôi đâu! Tôi được 81, ông bao nhiêu?”
Tống Tam Thành im lặng.
Trí nhớ ông không tốt, những câu hỏi ấy khó nhớ, chỉ được 75 điểm.
Ngồi trên ghế lái, Tống Đàm khôn ngoan không xen vào cuộc nói chuyện này. Còn Kiều Kiều bất chợt hỏi: “Mẹ ơi, mẹ của chú lợn của con đâu rồi?”
Tống Đàm không nhịn được cười bật thành tiếng.
Cô biết Kiều Kiều muốn gì, lát nữa họ sẽ đến nhà bà ngoại lấy rơm, ngày mai Ngô Lan định mang chú lợn con về. Kiều Kiều đã mong chờ rất lâu, luôn nhắc đến “gia đình heo hồng” của mình.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726189/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.