Nhìn ngó bãi đất đầy rau dại xanh mướt, Ngô Lan vẫn không nỡ: “Thật sự không bán nữa hả?”
Tống Đàm đã quen với việc hái rau dại suốt thời gian này: “Không bán nữa.”
Để cho rau dại sống, linh khí trong đất cũng đã được tiêu hóa gần hết, bán thêm sẽ không đảm bảo chất lượng nữa.
Tiện thể cũng để cho 28 thành viên quý giá trong nhóm của cô nếm thử một chút xem sao.
“Những hai mươi tệ một cân đấy!” Ngô Lan vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
“Hai mươi tệ một cân đấy!” Tống Kiều bắt chước như vẹt.
Tống Đàm đặt cái xẻng xuống: “Mẹ, mẹ nhìn con đi, tốt nghiệp đại học, làm việc ở Ninh Thành. Thế không khiến mẹ nở mày nở mặt sao?”
Ngô Lan khẽ mím môi cười: “Nói làm gì, sống là để sống chứ không phải để khoe khoang, cũng được, cả làng này chẳng có mấy đứa tốt nghiệp đại học đâu.”
“Vậy mẹ xem, giờ con nghỉ làm về trồng trọt, trong làng có ai xì xào không? Lần sau đến gặp bà ngoại và cậu mợ con, họ có nói gì không? Có khuyên bảo không? Có nói là mẹ không biết dạy con không?”
Sắc mặt Ngô Lan dần trầm xuống: “Họ lấy quyền gì mà nói chứ! Con gái tôi bán rau dại cũng kiếm được một hai vạn, nhìn họ có được may mắn vậy không?”
Tống Đàm: … thực ra thì chẳng phải do may mắn, mà là do thật sự có bản lĩnh.
Nhưng giờ cô chỉ nói: “Rau dại năm nào chẳng có, sao người ta không bán được giá này? Nếu mẹ nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/3726186/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.